Nhận diện và đồng hành cùng con vượt qua chứng “nghiện màn hình”: Cẩm nang toàn diện cho phụ huynh

Bài viết này cung cấp một cái nhìn tổng quan, dựa trên cơ sở khoa học, về tình trạng nghiện màn hình ở trẻ em và thanh thiếu niên. Bài viết tập trung vào ba phần chính: định nghĩa, nhận diện các dấu hiệu của vấn đề; phân tích những tác động sâu sắc đến sự phát triển toàn diện của trẻ; và đề xuất các giải pháp can thiệp thực tế, nhấn mạnh vai trò chủ động của gia đình trong việc hỗ trợ con xây dựng thói quen sử dụng thiết bị số lành mạnh.
“Nghiện màn hình” không còn là thuật ngữ xa lạ
Kỷ nguyên số và sự hiện diện tất yếu của màn hình
Trong bối cảnh cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư, công nghệ số đã trở thành một phần không thể tách rời của đời sống hiện đại. Từ học tập, làm việc đến giải trí và kết nối xã hội, các thiết bị màn hình như điện thoại thông minh, máy tính bảng hay máy vi tính đang định hình lại cách con người tương tác với thế giới.
Đối với thế hệ trẻ – những em lớn lên cùng internet và mạng xã hội – việc tiếp xúc với công nghệ từ sớm gần như là điều tất yếu. Công nghệ mang lại nhiều cơ hội học tập và khám phá, nhưng đồng thời cũng đặt ra thách thức mới. Ranh giới giữa việc sử dụng công nghệ như một công cụ hỗ trợ và việc lạm dụng dẫn đến lệ thuộc đang ngày càng mờ nhạt, đòi hỏi sự quan tâm và định hướng đúng đắn từ gia đình và nhà trường.

Vấn đề nhức nhối: Thực trạng lạm dụng màn hình tại Việt Nam
“Nghiện màn hình” không còn là khái niệm xa lạ hay chỉ xuất hiện ở các quốc gia phát triển, mà đã trở thành một vấn đề sức khỏe tâm thần đáng lưu tâm tại Việt Nam. Nhiều nghiên cứu trong nước cho thấy tỷ lệ trẻ em và thanh thiếu niên có dấu hiệu lệ thuộc vào thiết bị số đang ở mức đáng báo động. Các khảo sát gần đây ghi nhận hơn một nửa học sinh trung học và phần lớn sinh viên có biểu hiện nghiện điện thoại thông minh.
Những con số này phản ánh một thực tế đáng lo ngại: nhiều bạn trẻ đang dần mất kiểm soát trong việc sử dụng thiết bị số. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe tâm lý và khả năng học tập, mà còn trở thành mối bận tâm lớn đối với gia đình và nhà trường trong quá trình đồng hành cùng sự phát triển của các em.
Mục tiêu bài viết: Trang bị kiến thức và công cụ cho phụ huynh
Trước thực trạng đáng lo ngại này, việc trang bị cho phụ huynh những kiến thức nền tảng và các công cụ can thiệp hiệu quả là vô cùng cấp thiết. Bài viết này được xây dựng với mục tiêu cung cấp một cẩm nang toàn diện, dựa trên cơ sở khoa học, để giúp các bậc cha mẹ:
- Hiểu đúng bản chất: Nắm rõ định nghĩa khoa học về chứng nghiện màn hình, cơ chế gây nghiện và các nguyên nhân sâu xa đằng sau hành vi của con.
- Nhận diện sớm: Trang bị khả năng quan sát và nhận biết các dấu hiệu cảnh báo then chốt về hành vi, tâm lý và thể chất.
- Hành động hiệu quả: Cung cấp các chiến lược và giải pháp can thiệp thực tiễn, khoa học, có thể áp dụng ngay tại gia đình để giúp con xây dựng lại thói quen sử dụng thiết bị số một cách lành mạnh và có kiểm soát.
Thông qua việc tiếp cận vấn đề một cách hệ thống, bài viết mong muốn trở thành người bạn đồng hành, hỗ trợ phụ huynh trong hành trình đầy thử thách nhưng vô cùng quan trọng này, nhằm bảo vệ sức khỏe toàn diện và tương lai của con em mình.
Phần 1: Hiểu đúng bản chất của “Nghiện màn hình”
Để có thể can thiệp hiệu quả, bước đầu tiên và quan trọng nhất là phụ huynh cần hiểu rõ bản chất khoa học của vấn đề. “Nghiện màn hình” không đơn thuần là một thói quen xấu, mà là một dạng rối loạn hành vi phức tạp, có cơ sở sinh học thần kinh và các triệu chứng lâm sàng rõ ràng, tương tự như các dạng nghiện khác.
Định nghĩa khoa học: Khi việc sử dụng trở thành rối loạn
Trong lĩnh vực y học và tâm lý học, “nghiện màn hình” là một thuật ngữ phổ thông để chỉ một nhóm các rối loạn liên quan đến việc sử dụng quá mức các thiết bị điện tử. Về mặt học thuật, nó được xem xét dưới nhiều góc độ chuyên sâu hơn:
Xem thêm: Trẻ học công nghệ – Nỗi lo nghiện màn hình hay cơ hội học tập của tương lai?
Rối loạn nghiện game (Internet Gaming Disorder – IGD)
Đây là tình trạng được Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) chính thức công nhận trong Bảng phân loại bệnh tật quốc tế (ICD-11) và được Hiệp hội Tâm thần học Hoa Kỳ (APA) đưa vào DSM-5 như một tình trạng cần được nghiên cứu thêm. IGD đặc trưng bởi việc chơi game mất kiểm soát, ưu tiên game hơn mọi hoạt động sống khác và tiếp tục chơi dù biết rõ hậu quả tiêu cực.
Sử dụng điện thoại thông minh có vấn đề (Problematic Smartphone Use)
Thuật ngữ này mô tả một quang phổ rộng hơn, bao gồm sự phụ thuộc vào điện thoại thông minh dẫn đến các vấn đề trong cuộc sống hàng ngày, ảnh hưởng đến cảm xúc, các mối quan hệ xã hội và kết quả học tập, công việc.
Cơ chế sinh học thần kinh
Đằng sau hành vi lặp đi lặp lại này là một cơ chế sinh học mạnh mẽ. Khi trẻ em và thanh thiếu niên tương tác với các nội dung hấp dẫn trên màn hình (như chơi game, lướt mạng xã hội), não bộ sẽ giải phóng Dopamine – một chất dẫn truyền thần kinh liên quan đến cảm giác khoái cảm và sự tưởng thưởng. Hệ thống tưởng thưởng (reward system) trong não được kích hoạt, tạo ra một vòng lặp: hành vi (dùng màn hình) -> cảm giác hưng phấn -> thôi thúc lặp lại hành vi để tái tạo cảm giác đó. Dần dần, não bộ trở nên “lờn” với lượng Dopamine thông thường, đòi hỏi thời gian sử dụng màn hình nhiều hơn và nội dung kích thích hơn để đạt được cùng một mức độ thỏa mãn, từ đó hình thành sự lệ thuộc.

Các dấu hiệu nhận biết then chốt (Triệu chứng)
Việc nhận diện sớm các dấu hiệu là chìa khóa để can thiệp kịp thời. Phụ huynh có thể quan sát và đánh giá tình trạng của con dựa trên ba nhóm triệu chứng chính sau đây, vốn có nhiều điểm tương đồng với chứng trầm cảm và các rối loạn nghiện chất:
Thay đổi hành vi:
-
-
- Mất kiểm soát thời gian: Con dành nhiều thời gian hơn dự định cho các thiết bị và thất bại trong các nỗ lực cắt giảm.
- Ưu tiên màn hình: Sao nhãng, bỏ bê việc học, các mối quan hệ gia đình, bạn bè, sở thích cũ và thậm chí cả vệ sinh cá nhân để dành thời gian cho màn hình.
- Nói dối hoặc che giấu: Con có xu hướng nói dối về thời gian thực sự đã online hoặc lén lút sử dụng thiết bị ở những nơi kín đáo.
- Tiếp tục sử dụng dù biết hậu quả: Dù kết quả học tập sa sút, sức khỏe giảm sút hay bị gia đình khiển trách, con vẫn không thể ngưng sử dụng.
-
Thay đổi tâm lý – cảm xúc:
-
-
- Triệu chứng “cai”: Con trở nên cáu kỉnh, lo âu, bồn chồn, buồn bã hoặc thậm chí là hung hăng khi không được sử dụng thiết bị hoặc khi kết nối internet bị gián đoạn.
- Giảm hứng thú: Khí sắc giảm sút, mất đi niềm vui và sự quan tâm đối với các hoạt động mà trước đây con từng rất yêu thích.
- Sử dụng để điều tiết cảm xúc: Con tìm đến màn hình như một cách để trốn tránh cảm giác tiêu cực như buồn chán, cô đơn, căng thẳng hay lo lắng.
-
Dấu hiệu thể chất:
-
- Rối loạn giấc ngủ: Khó ngủ, ngủ muộn, giấc ngủ không sâu, hoặc thức dậy mệt mỏi do ánh sáng xanh từ màn hình và sự kích thích thần kinh.
- Mệt mỏi, suy nhược: Tình trạng mệt mỏi kéo dài trong ngày do thiếu ngủ và ít vận động.
- Các vấn đề thể chất khác: Khô mắt, mỏi mắt, tăng độ cận thị, đau mỏi cổ, vai gáy, và đau cổ tay (hội chứng ống cổ tay).

Nguyên nhân cốt lõi: Vì sao con tìm đến màn hình?
Nghiện màn hình không phải là một vấn đề đơn lẻ mà là kết quả của sự tương tác phức tạp giữa nhiều yếu tố:
Yếu tố cá nhân
Trẻ có thể đang đối mặt với những khó khăn trong đời thực như áp lực học tập, cảm giác cô đơn, thiếu tự tin, hoặc khó khăn trong việc kết bạn. Thế giới ảo với những phần thưởng tức thì, sự công nhận dễ dàng và khả năng ẩn danh trở thành một “lối thoát” hấp dẫn khỏi những căng thẳng đó.
Yếu tố gia đình
Môi trường gia đình đóng vai trò quan trọng. Việc thiếu sự giám sát, cha mẹ quá bận rộn và dùng thiết bị điện tử như một “bảo mẫu công nghệ” để dỗ con, hoặc chính cha mẹ cũng là người lạm dụng màn hình, tạo ra một tấm gương tiêu cực và bình thường hóa hành vi này.
Yếu tố xã hội
Áp lực từ bạn bè (“tất cả bạn con đều chơi game/dùng mạng xã hội này”), sự phổ biến của các thiết bị thông minh và các chiến lược thiết kế “gây nghiện” của các ứng dụng, game (thông báo liên tục, phần thưởng ngẫu nhiên) tạo ra một môi trường xã hội khiến trẻ khó có thể đứng ngoài cuộc.
Việc hiểu rõ các nguyên nhân này giúp phụ huynh có cái nhìn cảm thông hơn thay vì chỉ đổ lỗi, từ đó tìm ra hướng giải quyết phù hợp với hoàn cảnh của chính con mình.
Phần 2: Những tác động tiêu cực không thể xem nhẹ
Việc lạm dụng màn hình không chỉ đơn thuần là lãng phí thời gian. Nó gây ra những ảnh hưởng sâu sắc và đa chiều đến quá trình phát triển của trẻ, bào mòn sức khỏe từ thể chất, tinh thần đến các kỹ năng xã hội và năng lực học thuật. Đây là những hậu quả lâu dài mà nếu không can thiệp kịp thời, có thể định hình một tương lai không mong muốn cho trẻ.
Suy giảm sức khỏe thể chất: Cái giá của lối sống tĩnh tại
Việc ngồi hàng giờ trước màn hình đồng nghĩa với việc trẻ đang dần từ bỏ các hoạt động thể chất cần thiết cho sự phát triển. Lối sống tĩnh tại này dẫn đến một loạt các vấn đề sức khỏe nghiêm trọng:
Các bệnh về mắt và hệ vận động
Ánh sáng xanh từ màn hình và việc phải điều tiết mắt liên tục ở cự ly gần là nguyên nhân hàng đầu gây ra hội chứng thị giác máy tính (khô mắt, mỏi mắt, nhìn mờ) và làm gia tăng nhanh chóng tỷ lệ cận thị ở lứa tuổi học đường. Tư thế ngồi sai khi sử dụng thiết bị trong thời gian dài còn dẫn đến các vấn đề về cột sống như gù lưng, vẹo cột sống, và đau mỏi vai gáy mãn tính.
Rối loạn giấc ngủ
Ánh sáng xanh phát ra từ màn hình ức chế việc sản xuất Melatonin, hormone điều hòa giấc ngủ của cơ thể. Điều này khiến trẻ khó đi vào giấc ngủ, ngủ không sâu, làm đảo lộn nhịp sinh học. Thiếu ngủ kéo dài không chỉ gây mệt mỏi mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng tập trung, ghi nhớ và điều tiết cảm xúc vào ngày hôm sau.
Nguy cơ béo phì và các bệnh liên quan
Ít vận động kết hợp với thói quen ăn vặt không lành mạnh trong khi sử dụng thiết bị làm tăng đáng kể nguy cơ thừa cân, béo phì. Đây là tiền đề cho hàng loạt các bệnh mãn tính nguy hiểm trong tương lai như tiểu đường type 2, bệnh tim mạch và các vấn đề về xương khớp.
Bào mòn sức khỏe tinh thần và tâm lý: Những vết thương vô hình
Những tác động lên sức khỏe tinh thần thường âm thầm nhưng lại có sức tàn phá nặng nề nhất. Thế giới ảo, dù có vẻ lung linh và hấp dẫn, lại tiềm ẩn nhiều nguy cơ đối với một bộ não non nớt và một tâm hồn nhạy cảm.
Gia tăng nguy cơ trầm cảm, lo âu và cô lập xã hội
Việc đắm chìm trong thế giới ảo làm giảm các tương tác xã hội trực tiếp, khiến trẻ dần cảm thấy cô đơn và lạc lõng trong đời thực. Sự so sánh bản thân với những hình ảnh hoàn hảo, được tô vẽ trên mạng xã hội cũng là một nguồn cơn gây ra cảm giác tự ti, lo âu và thậm chí là trầm cảm.
Suy giảm khả năng điều tiết cảm xúc
Các kích thích liên tục và phần thưởng tức thì từ game hay mạng xã hội khiến não bộ quen với việc được thỏa mãn ngay lập tức. Khi đối mặt với những thử thách hay sự thất vọng trong đời thực, trẻ có xu hướng dễ cáu gắt, thiếu kiên nhẫn, và gặp khó khăn trong việc kiểm soát các cơn nóng giận.
Ảnh hưởng đến sự phát triển não bộ
Các nghiên cứu thần kinh học đã chỉ ra rằng, việc tiếp xúc quá sớm và quá nhiều với màn hình có thể làm thay đổi cấu trúc và các kết nối thần kinh trong não bộ của trẻ nhỏ. Đặc biệt, nó có thể làm chậm sự phát triển của vỏ não trước trán – khu vực chịu trách nhiệm cho các chức năng điều hành như lập kế hoạch, kiểm soát xung động và ra quyết định, vốn là những kỹ năng tối quan trọng cho sự thành công sau này.

Sa sút kết quả học tập và kỹ năng xã hội: Đánh mất tương lai
Hậu quả của chứng nghiện màn hình thể hiện rõ rệt và trực tiếp nhất trong môi trường học đường và các mối quan hệ xã hội của trẻ.
Mất tập trung và suy giảm trí nhớ
Các thông báo liên tục, các nội dung ngắn, giật gân trên các nền tảng như TikTok, YouTube Shorts “huấn luyện” não bộ quen với việc chuyển đổi sự chú ý một cách nhanh chóng. Điều này làm xói mòn khả năng tập trung sâu và bền bỉ, một kỹ năng nền tảng cho việc học tập hiệu quả. Trẻ trở nên khó khăn trong việc đọc một cuốn sách, nghe một bài giảng dài hay hoàn thành một bài tập phức tạp.
Hổng kiến thức và tư duy thụ động
Thay vì chủ động tìm tòi, tư duy phản biện và sáng tạo, trẻ có xu hướng tìm kiếm câu trả lời có sẵn một cách thụ động trên internet. Việc học trở thành một gánh nặng bị trì hoãn để ưu tiên cho thời gian giải trí trên màn hình, dẫn đến tình trạng hổng kiến thức ngày càng nghiêm trọng.
Xói mòn kỹ năng giao tiếp trực tiếp
Giao tiếp giữa người với người là một quá trình phức tạp, đòi hỏi khả năng đọc hiểu các tín hiệu phi ngôn ngữ như nét mặt, cử chỉ, giọng điệu. Việc dành quá nhiều thời gian tương tác qua màn hình khiến trẻ mất đi cơ hội rèn luyện những kỹ năng tinh tế này. Trẻ có thể gặp khó khăn trong việc bắt đầu một cuộc trò chuyện, duy trì giao tiếp bằng mắt, giải quyết xung đột hay thể hiện sự đồng cảm với người khác trong đời thực.
Phần 3: Giải pháp từ gia đình – Chìa khóa vàng cho sự thay đổi
Cuộc chiến chống lại chứng nghiện màn hình không phải là một cuộc chiến đơn độc của đứa trẻ. Nó đòi hỏi sự vào cuộc quyết liệt, kiên trì và thấu cảm từ chính gia đình. Cha mẹ không chỉ đóng vai trò là người giám sát, mà quan trọng hơn, là người đồng hành, người dẫn dắt và là nguồn hỗ trợ tinh thần lớn nhất cho con. Dưới đây là lộ trình can thiệp gồm bốn bước, được xây dựng dựa trên các nguyên tắc tâm lý học hành vi, mà gia đình có thể áp dụng.
Bước 1: Thừa nhận vấn đề và thiết lập quy tắc chung
Bước đầu tiên là cả gia đình cùng nhau nhìn thẳng vào vấn đề một cách cởi mở và không phán xét.
Cùng con đánh giá thực trạng
Thay vì chỉ trích, hãy ngồi xuống cùng con và thảo luận về thời gian con đang sử dụng màn hình mỗi ngày. Sử dụng các tính năng “Digital Wellbeing” (trên Android) hoặc “Screen Time” (trên iOS) để có những con số cụ thể. Hỏi con về cảm nhận của con: “Con có thấy mình dành quá nhiều thời gian cho điện thoại không?”, “Điều này có ảnh hưởng đến việc học và giấc ngủ của con như thế nào?”.
Xây dựng “Hợp đồng sử dụng thiết bị thông minh”
Đây là một bản cam kết chung của cả gia đình, không chỉ áp dụng cho con mà cho cả cha mẹ. Bản hợp đồng này cần được thảo luận và thống nhất một cách dân chủ, bao gồm các quy định rõ ràng:
-
- Thời gian: Quy định tổng thời gian sử dụng mỗi ngày (ví dụ: tối đa 2 giờ/ngày vào ngày thường, 3 giờ/ngày vào cuối tuần).
- Không gian: Thiết lập các “khu vực không công nghệ” như phòng ăn, phòng ngủ. Tuyệt đối không sử dụng điện thoại trong bữa ăn và ít nhất 1 giờ trước khi đi ngủ.
- Nội dung: Thống nhất về các loại nội dung, ứng dụng, game được phép truy cập, phù hợp với lứa tuổi.
- Hậu quả và phần thưởng: Quy định rõ ràng hậu quả khi vi phạm (ví dụ: giảm thời gian sử dụng vào ngày hôm sau) và phần thưởng khi tuân thủ tốt (ví dụ: thêm thời gian cho một hoạt động yêu thích).
Bước 2: Can thiệp dựa trên liệu pháp Hành vi – Nhận thức (CBT) đơn giản hóa
Liệu pháp Hành vi – Nhận thức (CBT) là một trong những phương pháp hiệu quả nhất trong điều trị các rối loạn nghiện. Cha mẹ có thể áp dụng các nguyên tắc cơ bản của nó tại nhà.
Giúp con nâng cao Nhận thức
Trò chuyện để con tự nhận ra mối liên kết giữa Hành vi (chơi game thâu đêm) với Hậu quả (buồn ngủ, không tập trung trong lớp, bị điểm kém) và Cảm xúc (cảm thấy mệt mỏi, thất vọng về bản thân). Ghi lại những mối liên hệ này vào một cuốn sổ tay có thể giúp con nhận thức rõ ràng hơn.
Hỗ trợ con Thay đổi Hành vi
Việc “cai” đột ngột thường phản tác dụng. Hãy áp dụng chiến lược giảm dần:
-
- Đặt mục tiêu nhỏ, khả thi: Bắt đầu bằng việc giảm 15-30 phút mỗi ngày so với mức hiện tại. Khi con đã quen, tiếp tục giảm dần.
- Sử dụng công cụ hỗ trợ: Đặt chuông báo hẹn giờ để nhắc nhở khi hết thời gian sử dụng.
- Khen thưởng và ghi nhận: Khi con đạt được mục tiêu tuần, hãy ghi nhận và khen thưởng bằng những phần thưởng không liên quan đến màn hình (ví dụ: một chuyến đi chơi công viên, một món ăn con thích, hay đơn giản là lời khen ngợi chân thành).ư

Bước 3: Làm giàu thế giới thực – Xây dựng môi trường sống lành mạnh
Một trong những lý do chính khiến trẻ tìm đến màn hình là vì thế giới thực của chúng thiếu đi sự hấp dẫn. Nhiệm vụ của cha mẹ là “làm giàu” thế giới đó.
Cha mẹ làm gương
Đây là yếu tố tiên quyết. Cha mẹ không thể yêu cầu con rời xa điện thoại trong khi chính mình lại liên tục dán mắt vào màn hình. Hãy tự giác tuân thủ “hợp đồng” đã đặt ra, đặc biệt là trong các khoảng thời gian chung của gia đình.
Tạo ra các lựa chọn thay thế hấp dẫn
Hãy chủ động lấp đầy thời gian rảnh của con bằng những hoạt động thú vị và bổ ích:
-
- Thể chất: Đăng ký cho con một lớp học thể thao (bóng đá, bơi lội, võ thuật), cùng con đi xe đạp, chạy bộ mỗi chiều.
- Sáng tạo: Cùng con vẽ tranh, chơi nhạc cụ, nấu ăn, làm vườn.
- Trí tuệ: Chơi cờ, đọc sách cùng nhau, giải đố.
- Kỹ năng sống: Dạy con sửa chữa đồ đạc đơn giản, tham gia việc nhà.
Tăng cường kết nối và giao tiếp gia đình
Yếu tố cốt lõi để “kéo” con ra khỏi thế giới ảo là xây dựng một mối quan hệ gắn kết, ấm áp trong đời thực. Hãy dành “thời gian chất lượng” mỗi ngày để thực sự ở bên con – trò chuyện về một ngày ở trường, lắng nghe những tâm sự, khó khăn của con một cách chân thành và không phán xét. Một bữa cơm tối không có TV và điện thoại, nơi mọi người cùng chia sẻ câu chuyện của mình, có sức mạnh chữa lành hơn bất kỳ liệu pháp nào.
Khi nào cần tìm đến chuyên gia?
Trong một số trường hợp, nỗ lực của gia đình là không đủ. Phụ huynh cần tìm đến sự hỗ trợ chuyên nghiệp khi nhận thấy các dấu hiệu nghiêm trọng sau:
- Tình trạng nghiện không cải thiện hoặc xấu đi sau một thời gian áp dụng các biện pháp tại nhà (ví dụ: 3-6 tháng).
- Con có các biểu hiện của rối loạn tâm thần đi kèm như trầm cảm nặng (khí sắc giảm sút kéo dài, có ý nghĩ tiêu cực), lo âu quá mức, hoặc hành vi hung hăng, bạo lực không kiểm soát.
- Việc nghiện màn hình gây ra những hậu quả nghiêm trọng như bỏ học, trộm cắp để có tiền chơi game, hoặc tự làm hại bản thân.
Khi đó, vai trò của các chuyên gia tâm lý, bác sĩ tâm thần là rất quan trọng. Họ có thể áp dụng các liệu pháp chuyên sâu như CBT, liệu pháp gia đình, hoặc sử dụng thuốc (ví dụ: thuốc chống trầm cảm) nếu cần thiết để điều trị các triệu chứng đi kèm, giúp con và gia đình vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.

Kết luận
Hành trình giúp con thoát khỏi sự lệ thuộc vào màn hình là một chặng đường dài, đòi hỏi sự kiên nhẫn, thấu hiểu và một chiến lược tiếp cận đúng đắn. Việc đối mặt và giải quyết vấn đề này không chỉ là gỡ bỏ một thói quen xấu, mà còn là cơ hội để xây dựng lại sự kết nối gia đình và trang bị cho con những kỹ năng cần thiết để làm chủ cuộc sống trong kỷ nguyên số.
Công nghệ có thể thay đổi, các ứng dụng mới có thể ra đời, nhưng vai trò của cha mẹ là không thể thay thế. Sự đồng hành, tình yêu thương vô điều kiện, một thái độ lắng nghe không phán xét và sự kiên trì trong việc thiết lập ranh giới chính là những yếu tố quyết định sự thành công trong việc giúp con tìm lại sự cân bằng. Cha mẹ không phải là “cảnh sát công nghệ”, mà là những “người dẫn đường” thông thái, giúp con định hướng và phát triển “hệ miễn dịch số” của riêng mình.
Hãy bắt đầu bằng một cuộc trò chuyện cởi mở, bằng việc đặt điện thoại của chính mình xuống trong bữa ăn tối, và bằng việc lên kế hoạch cho một hoạt động ngoài trời cùng cả gia đình vào cuối tuần. Mỗi một thay đổi nhỏ đều là một bước tiến quan trọng trên hành trình giúp con trở thành một công dân số khỏe mạnh, có trách nhiệm và một con người hạnh phúc, cân bằng trong cuộc sống thực.
Xem thêm: Nghiện game ở trẻ em: từ dấu hiệu nhận biết đến lộ trình cai nghiện hiệu quả cho cha mẹ


